Tô Ly ngồi ở ghế chủ tọa, khoác trên mình bộ trường bào trắng muốt. Diện mạo hắn thanh tú tuấn lãng, thoạt nhìn chỉ chừng ngoài đôi mươi, hai bên thái dương chẳng vương lấy nửa sợi bạc, phong thái tựa như trích tiên giáng trần.
Thảo nào Đặng Nguyên Giác lại cảm thán như thế.
Chỉ thấy đầu ngón tay Tô Ly đang vê một quân cờ trắng, trước mặt bày sẵn một ván cờ tàn dang dở.
Nghe Đặng Nguyên Giác nói vậy, Tô Ly chỉ khẽ nhướng mắt, rồi lại cúi đầu tiếp tục nghiên cứu ván cờ trước mặt: "Quốc sư không cần đa lễ, mời ngồi."




